Văn mẫu lớp 8

Kể lại một lần em mắc lỗi với bạn thân

Đề bài: Kể lại một lần em mắc lỗi với bạn thân

Bài làm

Kể lại một lần em mắc lỗi với bạn thân – Chắc hẳn trong mỗi chúng ta đã từng  có một lần mắc lỗi với những người xung quanh không chỉ là những người thân yêu trong gia đình và còn là những người xung quanh ta. Trong kí ức của tôi thì một trong điều mà tôi cảm thấy có lỗi nhất mà tôi không thể nào quên được đó là tôi đã từng mắc lỗi lớn với một người bạn chung lớp đến khi tôi nhận ra điều ấy đã quá muộn mà nó làm tôi ân hận vô cùng.

Trong lớp, tôi thuộc trong tốp con nhà giàu, vì các bạn trong lớp cũng biết về gia cảnh của bố mẹ tôi nên trong lớp tôi luôn được các bạn trong lớp ngưỡng mộ vì tôi luôn được ví như một tiểu thư xinh xắn,đáng yêu.Thế nên với tôi mọi thứ  tôi muốn đều có thể dễ dàng có được như những bộ quần áo đẹp,giầy dép…nếu mà tôi thích thì tôi chỉ cần bảo với bố, mẹ một câu là ngay lập tức bố mẹ tôi sẽ mua luôn không cần biết món đồ đắt hay rẻ. Muốn có tiền mua sách, hay những cuốn truyện mà tôi thích thì mẹ tôi cũng cho muốn là mẹ cho ngay, nói chung là tôi có đủ mọi thứ nên vì thế nên chẳng bao giờ tôi nhận ra là mình thiếu gì. 

Cũng như cuộc sống luôn trong sự sung sướng bao bọc nên tôi hầu như chả bao giờ phải lo nghĩ gì cũng bởi một lẽ tôi có con một trong nhà nên luôn được cưng chiều hết mực nên đâu có hiểu được nỗi khó khăn của các bạn xung quanh. Thế nên tôi hình thành cho mình bản tính ích kỉ, tự cao, kiêu căng đã gây ra cho tôi một sai lầm mà bây giờ nghĩ lại tôi luôn cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Trong lớp cô giáo, các bạn luôn khen ngợi cũng bởi thành tích học tập tốt, vì tôi học đều cả ba môn nên khi tổng kết năm học kì một tôi luôn đứng vị trí cao trong lớp. Trong các môn học đối với tôi có lẽ là sở trường là một môn học tôi yêu thích là môn tiếng anh bởi ngay từ khi còn bé tôi đã tiếp xúc môn này sớm hơn các bạn cùng tuổi ,mẹ tôi đã cho tôi đi học thêm tiếng anh  ở các trung tâm lớn để mong sau này tôi có thể giỏi ngoại ngữ cho công việc sau này. Nên khả năng tiếng anh của tôi cực tốt được ghi nhận từ những cấp dưới nên tôi luôn được tham gia những cuộc thi cho học sinh giỏi thành phố, quốc gia, hay những kì thi vượt cấp tôi luôn đoạt được giải nên trong mắt mọi người xung quanh luôn ngưỡng mộ.

Kể lại một lần em mắc lỗi với bạn thân

Thành tích học tập tốt nên cô giao cho tôi chức lớp phó học tập, có nhiệm vụ đầu giờ kiểm tra bài tập về nhà của lớp, thống kê lại những thành tích và sinh hoạt báo cáo kết quả học từng thành viên trong lớp cho cô. Thế là tất nhiên tôi lại ứng cử tôi luôn chức tổ trưởng 3, nên công việc rất nặng khi phải quản cả tổ và phải thống kê luôn với cô giáo chủ nhiệm hàng ngày. Ai không mặc đồng phục,ai đi muộn, ai ý thức kém không thực hiện đúng quy định hay kết quả học tập kém. Thế nên nhiệm vụ của tôi quan sát lớp,vừa phải chú tâm hơn, trách nhiệm gương mẫu trong công việc tổ trưởng để các bạn noi theo. Bởi vậy, tổ tôi luôn dẫn đầu trong việc thực hiện nội quy của lớp, hay những hoạt động tập thể ,tổ tôi luôn được bầu là tổ xuất sắc.

Sang đầu kì hai, lớp tôi đã một bạn mới chuyển về từ trường khác xuống bạn ấy tên là Hà, và cô xếp chỗ cho bạn ấy ngồi cùng tôi. Trong cái nhìn lần đầu tôi đã thấy Hà là một người khá hiền lành, ít nói với cả nhìn cách ăn mặc của bạn ấy trông thật quê mùa, nhìn đôi dép quai hậu thì đã đi bệt ở gót và quai đeo gần như sắp đứt. Nhìn thoáng qua tôi đã thấy không ưa nhưng khi cô đã xếp vậy thì tôi cũng đành phải nhẫn nhịn khi bạn ngồi cạnh tôi luôn tìm cách tránh xa, và những hành động tỏ vẻ khó chịu.

 Thế nên mới vào lớp Hà đã là tâm điểm cả lớp, xôn xao cũng bởi lẽ ngoại hình của bạn trông chẳng khác gì con nhà quê, luộm thuộm, bẩn thỉu nên ai ấy đều coi như một căn bệnh nên tránh xa, hắt hủi không dám lại gần nhất lại là tôi. Ngồi cùng bàn nhưng tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau bao giờ bởi vì lúc nào Hà cũng lủi thủi tự kỉ một mình. Sau một tháng học cùng thì tôi nhận ra Hà là một cô gái học rất giỏi, kì thi kiểm tra điều khiến tôi bất ngờ là Hà đứng đầu lớp và vì thế dần sau tôi trở nên tính ghen ghét,đố kị khi thành tích học của Hà đứng đầu tôi chỉ phía sau.

Thế nên tôi luôn tìm mọi cách để đẩy bạn xuống, chả biết từ khi nào trở nên xấu tính thường xuyên nói xấu bạn, chê đủ kiểu với nhằm mục đích cả lớp ghét bạn ấy hơn. chỉ cần bạn có mắc một lỗi nhỏ tôi lập tức ghi liền vào sổ hay những lần không hiểu một số lần bạn đi học muộn dù đã xin phép trước nhưng tôi vẫn đánh vào ý thức rèn luyện kém. Điều mà tôi ân hận nhất là hôm đó đang trong giờ kiểm tra cuối kì môn Toán tôi quay sang thấy Hà đang lúi húi vì cây bút đã hết mực lúc đó vì bí quá Hà quay sang hỏi:

_ ‘Cậu có hai bút không cho mình mượn với!’.

Tôi bình thản trả lời mặc dù tôi mang rất nhiều bút nhưng vẫn thản nhiên như không trả lời một cách vô tâm:

_ ‘Tớ không có!’

Và thế là bài kiểm tra Toán bạn bị điểm thấp, và phải thi lại thế nên cô giáo đã phê bình  ý thức học tập kém ảnh hưởng thành tích học tập của lớp thế nhưng Hà vẫn im lặng, không nói gì tất nhiên tôi cảm thấy sung sướng hả hê. Sang năm học mới, Hà nghỉ học rất nhiều tôi không hiểu vì lý do gì nhưng Hà đã nghỉ cũng được 4 tháng rồi nhưng tôi cứ bỏ mặc như không có chuyện gì. Khi nhận được thông báo là Hà đang bị ốm rất nặng thì cô giáo tôi cùng một số bạn đến thăm tất nhiên là có tôi vì tôi là ban cán sự trong lớp.

Hà đang ở mẹ, bố Hà mất sớm do bị tai nạn  nên vì cuộc sống quá khó khăn, thế nên vì sao tôi có thể hiểu nỗi khổ khi mình có đủ mọi thứ .Thế nên mẹ Hà đã phải chuyển lên thành phố làm thêm hết việc này đến việc có thêm thu nhập lo cho Hà được học hành như các bạn, cũng bởi vì mong muốn được chữa khỏi căn bệnh ung thư phổi. Lúc vào bệnh viện thăm Hà, nước mắt tôi bỗng muốn khi nhìn thấy Hà đang gầy đi và xanh xao vì căn bệnh đang ngày càng hành hạ bạn tôi. Lúc đó, khi bạn nhận ra tôi mặc dù vẫn phải thở trong bình ô xi, bạn vẫn mỉm cười vui sướng. Khi thấy chúng tôi đến thăm mẹ Hà không kìm được nước mắt mà khóc. 

Lúc biết tình hình sức khỏe của Hà như vậy nhưng Hà vẫn muốn nói cho cả lớp biết vì rất làm phiền  đến mọi người. Nhìn thấy Hà đang phải chịu đau khổ như vậy ai cũng thấy xót xa khóc thút thít. Lúc đó, tôi nhận ra lỗi lầm lớn và tôi đã lặng lẽ đến cạnh Hà khóc nức nở:

Loading...

_ Hà ơi! Tớ xin lỗi vì tất cả những điều đã làm không đúng với cậu, giờ đây tớ mới nhận ra thật quá muộn’

Hà nắm chặt lấy tay tôi như đang an ủi, vỗ về. Lúc đó, tôi ôm chỉ biết ôm Hà thật chặt :

_ Hà ơi! Tớ sẽ ở bên cậu cùng cậu chiến đấu căn bệnh này đến khi cậu khỏi lại quay lại học cùng các bạn trong lớp’.

Lúc quay đầu ra về tôi vẫn đến bên Hà động viên:

_ ‘Cậu an tâm mai tớ nhất định quay lại’

Sáng hôm sau, khi nghe tin Hà đã ra đi vì căn bệnh quá với cả sức khỏe đã dần dần yếu đi thế nên Hà đã không qua khỏi. Tôi đã khóc rất nhiều khi hôm qua lần cuối cùng tôi được gặp Hà đau đớn hơn là tôi còn chưa kịp sửa lỗi lầm của mình tôi ân hận đau đớn mỗi khi nhớ tới nó như vết thương lớn trong tim tôi mà khi nhớ về tôi cảm thấy xấu hổ và ân hận vô cùng. Từ đó, nó là bài học quý giá trưởng thành hơn biết yêu thương quan tâm,trân trọng đến mọi người xung quanh.
Diệu Linh

 

Thành tích học tập tốt nên cô giao cho tôi chức lớp phó học tập, có nhiệm vụ đầu giờ kiểm tra bài tập về nhà của lớp, thống kê lại những thành tích và sinh hoạt báo cáo kết quả học từng thành viên trong lớp cho cô. Thế là tất nhiên tôi lại ứng cử tôi luôn chức tổ trưởng 3, nên công việc rất nặng khi phải quản cả tổ và phải thống kê luôn với cô giáo chủ nhiệm hàng ngày. Ai không mặc đồng phục,ai đi muộn, ai ý thức kém không thực hiện đúng quy định hay kết quả học tập kém. Thế nên nhiệm vụ của tôi quan sát lớp,vừa phải chú tâm hơn, trách nhiệm gương mẫu trong công việc tổ trưởng để các bạn noi theo. Bởi vậy, tổ tôi luôn dẫn đầu trong việc thực hiện nội quy của lớp, hay những hoạt động tập thể ,tổ tôi luôn được bầu là tổ xuất sắc.

Sang đầu kì hai, lớp tôi đã một bạn mới chuyển về từ trường khác xuống bạn ấy tên là Hà, và cô xếp chỗ cho bạn ấy ngồi cùng tôi. Trong cái nhìn lần đầu tôi đã thấy Hà là một người khá hiền lành, ít nói với cả nhìn cách ăn mặc của bạn ấy trông thật quê mùa, nhìn đôi dép quai hậu thì đã đi bệt ở gót và quai đeo gần như sắp đứt. Nhìn thoáng qua tôi đã thấy không ưa nhưng khi cô đã xếp vậy thì tôi cũng đành phải nhẫn nhịn khi bạn ngồi cạnh tôi luôn tìm cách tránh xa, và những hành động tỏ vẻ khó chịu.

 Thế nên mới vào lớp Hà đã là tâm điểm cả lớp, xôn xao cũng bởi lẽ ngoại hình của bạn trông chẳng khác gì con nhà quê, luộm thuộm, bẩn thỉu nên ai ấy đều coi như một căn bệnh nên tránh xa, hắt hủi không dám lại gần nhất lại là tôi. Ngồi cùng bàn nhưng tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau bao giờ bởi vì lúc nào Hà cũng lủi thủi tự kỉ một mình. Sau một tháng học cùng thì tôi nhận ra Hà là một cô gái học rất giỏi, kì thi kiểm tra điều khiến tôi bất ngờ là Hà đứng đầu lớp và vì thế dần sau tôi trở nên tính ghen ghét,đố kị khi thành tích học của Hà đứng đầu tôi chỉ phía sau.

Thế nên tôi luôn tìm mọi cách để đẩy bạn xuống, chả biết từ khi nào trở nên xấu tính thường xuyên nói xấu bạn, chê đủ kiểu với nhằm mục đích cả lớp ghét bạn ấy hơn. chỉ cần bạn có mắc một lỗi nhỏ tôi lập tức ghi liền vào sổ hay những lần không hiểu một số lần bạn đi học muộn dù đã xin phép trước nhưng tôi vẫn đánh vào ý thức rèn luyện kém. Điều mà tôi ân hận nhất là hôm đó đang trong giờ kiểm tra cuối kì môn Toán tôi quay sang thấy Hà đang lúi húi vì cây bút đã hết mực lúc đó vì bí quá Hà quay sang hỏi:

_ ‘Cậu có hai bút không cho mình mượn với!’.

Tôi bình thản trả lời mặc dù tôi mang rất nhiều bút nhưng vẫn thản nhiên như không trả lời một cách vô tâm:

_ ‘Tớ không có!’

Và thế là bài kiểm tra Toán bạn bị điểm thấp, và phải thi lại thế nên cô giáo đã phê bình  ý thức học tập kém ảnh hưởng thành tích học tập của lớp thế nhưng Hà vẫn im lặng, không nói gì tất nhiên tôi cảm thấy sung sướng hả hê. Sang năm học mới, Hà nghỉ học rất nhiều tôi không hiểu vì lý do gì nhưng Hà đã nghỉ cũng được 4 tháng rồi nhưng tôi cứ bỏ mặc như không có chuyện gì. Khi nhận được thông báo là Hà đang bị ốm rất nặng thì cô giáo tôi cùng một số bạn đến thăm tất nhiên là có tôi vì tôi là ban cán sự trong lớp.

Hà đang ở mẹ, bố Hà mất sớm do bị tai nạn  nên vì cuộc sống quá khó khăn, thế nên vì sao tôi có thể hiểu nỗi khổ khi mình có đủ mọi thứ .Thế nên mẹ Hà đã phải chuyển lên thành phố làm thêm hết việc này đến việc có thêm thu nhập lo cho Hà được học hành như các bạn, cũng bởi vì mong muốn được chữa khỏi căn bệnh ung thư phổi. Lúc vào bệnh viện thăm Hà, nước mắt tôi bỗng muốn khi nhìn thấy Hà đang gầy đi và xanh xao vì căn bệnh đang ngày càng hành hạ bạn tôi. Lúc đó, khi bạn nhận ra tôi mặc dù vẫn phải thở trong bình ô xi, bạn vẫn mỉm cười vui sướng. Khi thấy chúng tôi đến thăm mẹ Hà không kìm được nước mắt mà khóc. 

Lúc biết tình hình sức khỏe của Hà như vậy nhưng Hà vẫn muốn nói cho cả lớp biết vì rất làm phiền  đến mọi người. Nhìn thấy Hà đang phải chịu đau khổ như vậy ai cũng thấy xót xa khóc thút thít. Lúc đó, tôi nhận ra lỗi lầm lớn và tôi đã lặng lẽ đến cạnh Hà khóc nức nở:

_ Hà ơi! Tớ xin lỗi vì tất cả những điều đã làm không đúng với cậu, giờ đây tớ mới nhận ra thật quá muộn’

Hà nắm chặt lấy tay tôi như đang an ủi, vỗ về. Lúc đó, tôi ôm chỉ biết ôm Hà thật chặt :

_ Hà ơi! Tớ sẽ ở bên cậu cùng cậu chiến đấu căn bệnh này đến khi cậu khỏi lại quay lại học cùng các bạn trong lớp’.

Lúc quay đầu ra về tôi vẫn đến bên Hà động viên:

_ ‘Cậu an tâm mai tớ nhất định quay lại’

Sáng hôm sau, khi nghe tin Hà đã ra đi vì căn bệnh quá với cả sức khỏe đã dần dần yếu đi thế nên Hà đã không qua khỏi. Tôi đã khóc rất nhiều khi hôm qua lần cuối cùng tôi được gặp Hà đau đớn hơn là tôi còn chưa kịp sửa lỗi lầm của mình tôi ân hận đau đớn mỗi khi nhớ tới nó như vết thương lớn trong tim tôi mà khi nhớ về tôi cảm thấy xấu hổ và ân hận vô cùng. Từ đó, nó là bài học quý giá trưởng thành hơn biết yêu thương quan tâm,trân trọng đến mọi người xung quanh.

Diệu Linh

 

Kể lại một lần em mắc lỗi với bạn thân
4 (80.94%) 85 đánh giá
Loading...

Từ khóa từ Google:

  • kể về một lần em mắc lỗi với bạn
  • kể lại một lần em mắc lỗi với bạn
  • kể lại 1 lần em mắc lỗi với bạn
  • kể về 1 lần em mắc lỗi với bạn
  • ke ve mot lan mac loi voi ban
  • kể về một lần em mắc lỗi