Văn mẫu lớp 9

Suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên

Đề bài: Em có suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long.

Bài làm

Nổi bật nhất trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long ta như cảm thấy được rằng nhân vật góp phần làm nổi bật lên chủ đề, tư tưởng của tác phẩm nhất chính là nhân vật anh thanh niên.

Không phải ngẫu nhiên mà tác giả Nguyễn Thành Long lại “quên” đặt tên cho nhân vật của mình mà lại gọi bằng anh thanh niên. Với dụ ý là anh thanh niên như một biểu tượng, tượng trưng cho rất nhiều thế hệ thanh niên yêu nước, những con người thanh niên mà chẳng tiếc tuổi xuân của mình đã hi sinh thầm lặng cho Tổ quốc.

Và cho dù là nhân nào trong truyện, dù được miêu tả ít hay nhiều nhân vật nào của “Lặng lẽ Sa pa” dường như cũng đã hiện lên với nét cao quí đáng khâm phục. Va một trong số đó thì nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu dường như cũng đã để lại nhiều ấn tượng khó phai mờ trong lòng chúng ta.

Trước tiên nhân vật anh thanh niên này dường như cũng đã được xây dựng lên đó chính là một nhân vật đẹp ở tấm lòng yêu đời, đồng thời cũng hết sức yêu nghề. Anh thanh niên này với tuổi trẻ cũng như với tinh thần trách nhiệm cao với công việc lắm gian khổ của mình. Người đọc cũng có thể cảm nhận được chính trong lời giới thiệu với ông hoạ sỹ già và cô gái và có cả bác lái xe gọi anh với một tên gọi rất đúng đó là “người cô độc nhất thế gian”. Tại sao lại gọi anh như vậy? Đó chính là cũng đã mấy năm nay anh “sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m bốn bề chỉ có cỏ cây và mây mù lạnh lẽo”. Người đọc dường như cũng đã mường tượng ra công việc hàng ngày của anh rất vất vả đó chính là việc “đo gió,đo mưa ,đo chấn động mặt đất” khi đã đo xong, anh lại ghi chép cẩn thận và ;ại gọi vào máy bộ đàm báo về trung tâm báo cáo. Môi trường làm việc cũng hết sức khó khăn, đã cũng có rất nhiều đêm anh phải “đối chọi với gió tuyết và lặng im đáng sợ” như vậy mà anh rất yêu công việc của mình biết bao nhiêu.

Suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên

Ở nhân vật anh quan niệm rằng “khi ta làm việc ta với công việc là đôi,sao gọi là một mình được?”Anh hiểu rất rõ và chí tiết đó chính là “Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất”. Thế rồi khi mà sống một mình nhưng anh không đơn độc bởi lẽ “lúc nào tôi cũng có người để trò chuyện. Nghĩa là có sách ấy mà ”.

Người được dường như cũng đã thấy được rằng, tuy cuộc sống của anh sống trong điều kiện thiếu thốn nhưng dường như người thanh niên ấy vẫn ham mê công việc. Anh quả thật là một người làm công việc chuyên nghiệp bởi anh cũng đã biết sắp xếp lo toan cuộc sống riêng ngăn nắp, ổn định. Người đọc không thể nào không ngạc nhiên với chi tiết Nguyễn Thành Long xây dựng đó chính là anh lại còn nuôi gà, trồng hoa, đọc sách và hơn thế thỉnh thoảng anh xuống đường tìm gặp bác lại xe cùng hành khách để trò chuyện cho khuây khỏa cho vơi bớt nỗi nhớ nhà đi

Loading...

Thực tế để mà nói rằng, nhân vật anh thanh niên này dường như cũng sống trong hoàn cảnh như thế sẽ có người dần thu mình lại trong nỗi cô đơn. Thế nhưng, đối với anh thanh niên này thật đáng yêu ở nỗi mắc một chứng bệnh “thèm người ”. Rẩ dễ có thể nhận thấy được chính lòng hiếu khách đến nồng nhiệt và sự quan tâm đến người khác một cách chu đáo. Và ta như thấy được cũng chính ngay từ những phút gặp gỡ ban đầu, thì dường như ở lòng mến khách và thật nhiệt tình của anh đã gây được thiện cảm tự nhiên. Sự thiện cảm này anh đã tạo được sự chú ý đối với người hoạ sỹ già và cô kỹ sư trẻ. Thế rồi những niềm vui được đón khách dào dạt trong anh,toát lên qua nét mặt, hay đó cũng chính là những cử chỉ. Anh thanh niên cũng rất hiếu khách, anh nhanh chóng đi lấy biếu bác lái xe củ tam thất, và cũng mừng quýnh, vui ra mặt để có thể đón quyển sách bác mua hộ. Anh cũng thật là hồ hởi đón mọi người lên thăm “nhà”. Chính sự hồn nhiên, vô tư của nhân vật anh thanh niên khi anh kể về công việc, cũng như những chuyện về đồng nghiệp và cuộc sống của mình nơi Sa pa lặng lẽ.

Thực sự trong tất cả chúng ta khó có người đọc nào có thể quên được việc làm đầu tiên của anh khi có khách lạ lên thăm nơi ở của mình chinh là việc anh nhanh chóng hái một bó hoa rực rỡ sắc màu tặng người cho người con gái lần đầu quen biết. Thế rồi cũng pha nước chè cho ông hoạ sỹ già, cũng như tặng làn trứng ăn đường cho hai bác cháu…Qua những chi tiết này ta như thấy được nhân vật anh thanh niềm nở, hiếu khách.

Có lẽ rằng chính công việc vất vả, có những đóng góp quan trọng cho đất nước nhưng người đọc vẫn cảm nhận được rằng, chính người thanh niên hiếu khách và sôi nổi ấy lại rất khiêm tốn. Anh cũng đã tự cảm thấy đóng góp của mình bình thường,nhỏ bé so với bao ngừơi khác. Cho nên anh lại ngượng ngùng khi ông hoạ sỹ già phác thảo chân dung mình vào cuốn sổ tay. Thực sự chính con người này đã nói “Không, không, bác đừng mất công vẽ cháu, để cháu giới thiệu cho bác những người khác đáng vẽ hơn”. Tất cả những điều này lại làm nhân vật anh thanh niên như thật đáng khen và cũng thật nể phục, anh chính là tấm gương để thế hệ trẻ noi theo.

Với truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” và với nhân vật anh thanh niên thì dường như nhà văn Nguyễn Thành Long cũng đã gửi gắm những thông điệp đến với người đọc nên biết ơn những người đã hi sinh thầm lặng cho Tổ quốc. Tổ quốc trong chiến tranh thì có anh hùng còn trong thời bình cũng có những con người không màng danh lợi, họ đã bỏ sức trẻ của mình ra tận tình cho đất nước. Đồng thời xây dựng nhân vật anh thanh niên chính là một cách cổ vũ những thanh niên phải biết cống hiến cho nước nhà.

Minh Nguyệt

Suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên
4.9 (98.75%) 496 đánh giá
Loading...

Từ khóa từ Google:

  • suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên
  • suy nghi cua em ve nhan vật anh thanh niên
  • cảm nhận anh thanh biên
  • cảm nhận ngắn gọn về nhân vật anh thanh niên